Hiển thị các bài đăng có nhãn hoàng đế cô đơn. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn hoàng đế cô đơn. Hiển thị tất cả bài đăng

Chủ Nhật, 29 tháng 8, 2021

Hoàng đế cô đơn [Câu chuyện cuối cùng]

 


Câu chuyện cuối cùng: Tri kỷ.

 

 

Bên phía hoàng cung vẫn im lìm chuyện Cẩm rời đi, không có ai thông báo cho Phong biết dù chỉ một lời. Bọn họ có lẽ cũng hiểu được mọi chuyện, cũng hiểu rằng Phong biết rồi nên chẳng cần phải thông báo chi nữa. Mà có khi nói ra trong hoàn cảnh này, sẽ lại khiến hắn thêm cuống cuồng, đau khổ cũng nên. Phong nhấc tay áo, hắn vẫn giữ bức thư của Cẩm gửi. Đây là thứ mà nàng có thể cho hắn sao? Nàng đã rời xa hắn.

 

Hoàng đế cô đơn [Câu chuyện thứ mười một]

 


Câu chuyện thứ mười một: Ta viết một hồi kết cho riêng ta.

 

Tuần thứ hai Phong ở lại biên ải, bên phía Trịnh quốc bắt đầu không thấy động tĩnh gì. Nghe tin báo thì có vẻ như Trịnh vương đã bắt đầu rục rịch cho đợt tổng tiến công rồi. Bên phía đất nước của Phong cũng đang chuẩn bị phòng vệ. Tại kinh thành, quân đội đã vào hàng ngũ, đang di chuyển về phía biên ải. 

 

Hoàng đế cô đơn [Câu chuyện thứ mười]

 



Câu chuyện thứ mười: Cánh chim trong đôi mắt.

 

Sáng hôm sau, Phong chuẩn bị mọi thứ để ra biển ải miền Tây. Cẩm muốn ngăn cản hắn, nhưng không có cách nào để làm vậy. Hắn là vua của Tịch quốc, giờ đây con dân bách tính của hắn đang lâm vào nguy hiểm, hắn tất nhiên sẽ không thể bỏ mặc.

 

Hoàng đế cô đơn [Câu chuyện thứ chín]



Câu chuyện thứ chín: Sóng ngầm

 

 

Quỳ không trở về, sẽ không bao giờ trở về nữa. Đây là cái ý nghĩ phút chốc vụt qua trong đầu Phong khi hắn đang đứng lặng người nhìn con cá ở Đông cung. Cơ hồ hắn đang muốn nói cho con cá ấy về chuyện của Quỳ vậy, nhưng nó có nghe thấy không thì lại là một điều khác.

 

Thứ Năm, 4 tháng 3, 2021

Hoàng Đế cô đơn [Câu chuyện thứ tám]

 

 

Câu chuyện thứ tám: Ta cho nàng một ước mơ




 

Phong muốn đưa Thuần về cung nhưng lại sợ. Hắn thực sự nhiều thứ, sợ Thuần sẽ giống hắn. Sẽ lại tự giết đi những ước vọng của bản thân. Sợ nó sẽ cô đơn và xa lánh mọi thứ giống hắn…Sợ Thuần sẽ không còn là Thuần nữa. Chẳng hiểu sao, bản thân hắn muốn bảo vệ cho Thuần. Bảo vệ cho tâm hồn của nó không bị nhuốm bẩn bởi bụi đời. Dẫu biết rằng khi thời gian trôi qua, Thuần của ngày hôm nay cũng sẽ phải trở thành quá khứ thôi.

 

Phong thở dài, ngồi nhìn ánh nến lập lờ như ma chơi. Hắn cảm thấy đời mình cũng như ngọn nến ấy, mờ mờ ảo ảo chẳng rõ ràng mà cũng chẳng chiếu sáng được thứ gì hết. Nó cứ cháy mà chẳng biết vì sao lại cháy. Và sự cháy ấy đang đốt dần cuộc sống của hắn, chẳng biết đến khi nào nó mới hoàn toàn lụi tắt đi.

 

Thứ Sáu, 6 tháng 11, 2020

Hoàng đế cô đơn - [Câu chuyện thứ 7]


Câu chuyện thứ bảy: Trẻ con

 

 

Sáng hôm sau lúc Phong tỉnh dậy thì đã chẳng thấy Phong Nhật đâu nữa. Hắn đi xung quanh căn phòng, cũng chẳng thấy một lời nhắn nào được để lại. Phong lặng người, hồi ức nhiều năm trước bỗng dưng ùa về. Cái năm hắn mười tám tuổi còn cậu mười lăm ấy sao giờ lại xa vời đến vậy. Cậu chạy về phía chân trời xa xăm, còn hắn thì ở lại nơi ấy – trong hoàng cung lạnh lẽo với bốn bức tường thành sừng sững như đã thành bất tử. 

 

Phong cười nhạt, bỗng thấy ngày hôm nay sao mà giống những năm tháng ấy quá ! Đến tột cùng thì, ai cũng bỏ hắn mà đi? Để hắn cô độc và chết dần chết mòn trong những nỗi buồn của đời mình.

 

“A, Ngài dậy rồi hả?”

 

Chủ Nhật, 5 tháng 7, 2020

Hoàng đế cô đơn [Câu chuyện thứ 6]

Câu chuyện thứ sáu: Ở lại.

(Ảnh: Eno Hà Hà Vũ)


“Ngài đi đâu đấy?”

Buổi tối, Cẩm thấy Phong thức dậy. Đêm đêm, hắn vẫn hay bị giật mình tỉnh giấc, nhưng chưa lúc nào nàng thấy hắn rời giường trước khi trời sáng. Mà chẳng hiểu sao đêm nay, hắn lại ngồi dậy và nghe chừng là sắp đi đâu đó.

Thứ Tư, 1 tháng 1, 2020

Hoàng đế cô đơn [Câu chuyện thứ 5]

Câu chuyện thứ năm: Tình mẫu tử.

(Nguồn: Pinterest)


Sau khi tiệc rượu đã vãn, Phong mới loạng choạng bước về tẩm cung của mình. Có vài tên tùy tùng tỏ ý muốn được dìu hắn nhưng đã bị hắn gay gắt từ chối. Hắn không say, rượu không làm hắn say được. Có chăng, chỉ là do hắn tự làm mình say mà thôi.

Thứ Hai, 25 tháng 3, 2019

Hoàng Đế cô đơn [Câu chuyện thứ 4]

Câu chuyện thứ tư: Cá giữa lòng hồ.



Hắn sẽ lấy công chúa Nam quốc. Hắn sẽ lấy Cẩm!

Cả đất nước hắn đều vui mừng khi biết thông tin này. Hắn cười khẩy, chẳng biết là giễu cợt mình hay giễu cợt những người dân ngu ngốc kia nữa. Họ lúc nào cũng lạc quan quá mức như thế đấy. Họ không có phòng bị, không biết suy nghĩ đến những chuyện lớn lao. Hoặc là có, nhưng chỉ tầm một vài người bị nhấn chìm trong đa dân số khác họ. Để đến khi bị đuổi đánh, họ chỉ biết kêu gào và đổ lỗi cho nhau.


Hắn nhấc tay nhìn đến chiếc trâm cài bằng ngọc của Hoàng Hậu. Chiếc trâm này, hắn đã để trên bàn từ mấy năm nay. Tưởng rằng nó sẽ ở đó mãi, nhưng đến ngày hôm nay, hắn bỗng nhiên phải động vào.

Thứ Sáu, 28 tháng 12, 2018

Hoàng đế cô đơn [Câu chuyện thứ ba]

Câu chuyện thứ ba: Một giấc mơ.

(Màu nước: Thuỷ Vũ)

Từ bé đến giờ, hắn chẳng nhớ mình đã từng mơ ước đến một thứ gì chưa nữa. Hắn cứ thế lớn lên với những điều đã trở thành cố hữu trong hoàng cung này. Bản thân hắn thấy, hắn là vua – là người đi thực hiện ước mơ cho bao nhiêu người, nên đến tận bây giờ, hình như hắn chưa từng mơ cho riêng mình một thứ.

Thứ Tư, 10 tháng 10, 2018

Hoàng đế cô đơn [Câu chuyện thứ hai]





Câu chuyện thứ hai: Nỗi đau mà hắn có, y sẽ chẳng bao giờ hiểu được.



Hắn bắt đầu cảm thấy chán ghét với mọi thứ kể từ khi sứ giả của đất nước láng giềng sang gởi thư cầu hôn. Nghe gã nói, công chúa đất nước gã xinh lắm. Hắn cười nhạt, thì nàng cũng có mười bảy tuổi chứ mấy! Còn hắn, hắn đã hơn ba mươi tuổi rồi. So với nàng, hắn không xứng đáng đâu. Người ta vẫn thường bảo đừng nói chuyện tuổi tác với vua chúa. Họ cho dù có lấy một người đáng tuổi cháu của mình đi chăng nữa thì cũng chẳng ai bảo gì. Vì họ có cái danh xưng mỹ miều là: Quý Tộc, nên họ được quyền làm như thế thôi.

Hắn cầm bức thư cầu thân của sứ giả, tự hỏi rằng: Vẫn có một đất nước phải xuống mình mà cầu cạnh liên minh với đất nước của hắn ư? Làm gì có! Đất nước của hắn bao năm nay đều phải đi cầu cạnh người ta. Chẳng lý do gì khiến hắn tự chắc chắn được điều mà mình đang thắc mắc cả.

Cẩm! Đây là tên của vị công chúa đó. Hắn trầm ngâm, chẳng biết phải làm sao nữa. Thế là đành để bức thư ở trên bàn và đẩy cửa bước ra ngoài.

Những cơn gió thổi ngang qua mặt, mang theo hơi dịu mát khiến hắn khoan khoái. Hắn ngẩng lên trời mà hít lấy hương thơm từ đâu đó thoang thoảng. Hắn nhìn trời rồi thả lỏng mình lên bầu trời xa xăm đầy ngưỡng vọng ấy. Chắc rồi, sau này hắn nhất định sẽ lên trên đó và hỏi ông trời rằng tại sao lại sinh ra hắn? Đã sinh ra hắn rồi, vậy vì cớ gì lại để hắn cô độc và đau thương như thế này?!

Đang tận hưởng cảm giác khoan khoái hiếm hoi đó thì bỗng đâu, một mũi tên bạc lao vút qua tầm mắt khiến hắn giật mình. Ai? Hắn hét lên.

“Thật may là ta chưa giết ngài.” Quỳ vắt vẻo trên một cành cây ở gần đó, trong tay là cây cung có khắc tên của chính mình. Y vẫn mặc áo trắng, phiêu linh cùng với gió như một vị thần tiên. Mái tóc y để dài, từng sợi tóc tơ và mềm như muốn buộc chặt trái tim ai đó lại.

Hắn thở dài, phất phất tay nói: “Kẻ to gan như ngươi, muốn giết ta lúc nào chẳng được.”

Quỳ mở to mắt nhìn Phong, cái nhìn đầy bất ngờ. Hóa ra, hắn đã biết y thế nào rồi. Đã biết y có thể giết được hắn, và giết được rất nhiều người khác nữa. Nhưng mà, hắn biết võ, có khi còn giỏi hơn cả y, tại sao hắn lại phải cam chịu?

“Ta không muốn làm tổn hại đến thân thể của ngài. Ta ghét ngài cũng vì cái tính hờ hững của ngài thôi.”

“Hử?”

“Ngài đừng hờ hững với cái chết nữa.” Không đợi Phong trả lời lại, ngay lập tức, Quỳ đã vụt biến mất cùng với cây cung của mình.

Phong đứng lại ngắm nhìn bóng áo trắng đang nhấp nhô bay lượn kia, giống như một con hạc trắng đang sải cánh bay vậy. Hắn cúi đầu cười khẽ, tóc mai rủ xuống cả bờ môi. Y biết hắn muốn chết, nhưng y sẽ không bao giờ hiểu được nỗi đau mà hắn đang mang. Nỗi đau ấy như một kho báu bất khả xâm phạm, khiến hắn vừa khổ sở mà cũng vừa vui mừng. Ít nhất thì, hắn cũng không đến nỗi trắng tay. Ít nhất thì, thứ duy nhất mà hắn có trọn vẹn trên đời này chính là nỗi đau ấy. Và ít nhất thì, sẽ không có kẻ nào đến cướp kho báu ấy của hắn đi được cả.

Nỗi đau của hắn, cũng là hạnh phúc của riêng hắn.
.

.

.
“Bẩm hoàng thượng, Cẩm công chúa của Nam quốc đã tới và đang chờ ngài.” Võ quan Tưởng cúi đầu bẩm báo. Lúc ấy, hắn đang ngủ gục trên bàn với đống văn kiện ngổn ngang. Cả đêm qua hắn đã không chợp mắt, vừa mới ngủ được một chút thì lại có người đến quấy rầy.

Hắn ngẩng mặt lên, cau mày vẻ khó chịu rồi hỏi: “Cẩm công chúa nào?”

“Là công chúa của Nam quốc, tháng trước đã gởi thư cần thân với Hoàng Thượng.”

À, thì ra là nàng. Hắn lẩm bẩm. Bẵng đi một thời gian, hắn đã chẳng còn nhớ nổi nàng là ai nữa rồi. Mà, bây giờ có gặp nàng ở ngoài đường thì hắn cũng chẳng nhận ra nàng. Vì nàng và hắn đã bao giờ gặp nhau đâu chứ!

Hắn thở dài, mệt mỏi phất tay nói: “Được rồi, ngươi lui ra trước đi. Ta sẽ đến đó liền.”


Hắn tự mình mặc và thay quần áo để đến chỗ Cẩm công chúa. Đã bao năm nay, chẳng có ai làm việc này cho hắn nữa, mà hắn cũng chẳng muốn ai làm.

Hắn rẽ vào khuôn viên phía Tây của hoàng cung. Bước chân nhẹ không phát ra một âm thanh nào, tựa như là đang bay. Những cảnh vật trong hoàng cung cứ thế lướt qua bên khóe mắt. Ao cá đã cạn nước, hòn non bộ đã phủ rêu xanh, cây cảnh lâu ngày chẳng có ai tỉa tót…Và còn rất nhiều thứ đã theo thời gian mà tàn lụi. Hắn bận việc triều chính nên chẳng có thời gian quan tâm đến những tiểu tiết đó. Thỉnh thoảng cũng có vài cung nữ mang hoa đi trồng, nhưng hết mùa rồi lại thôi. Hắn bỗng thấy nực cười, cả hoàng cung này hoang liêu vắng lặng, còn bên ngoài kinh thành thì nhộn nhịp vui tươi. Thế mà ai cũng nghĩ, đây chính là chốn thiên đường của vua chúa.

Hắn nhếch môi cười nhạt, như là để giễu cợt chính bản thân mình. Quốc khố chỉ đủ để cống vật phẩm hàng năm. Thuế má thì hắn chưa một lần tăng cao, có năm còn cho khất vì bão lũ – bệnh dịch…Vậy tiền bạc đâu ra để biến nơi này thành thiên đường đây?

“Ngài đi đâu thế?” Quỳ không biết đã đuổi kịp hắn từ lúc nào, nhẹ nhàng bước tới và hỏi bằng một nụ cười… khiếm nhã.

“Đi gặp Cẩm công chúa”. Hắn cũng chẳng giấu giếm.

“Nàng ấy xinh không?”

“Nghe nói là có.”

“Vậy ngài có thích không?”

“Ta còn chưa gặp nàng.”

“Ồ. Nhưng nàng tốt chứ?”

Phong bỗng nhiên không biết phải trả lời thế nào. Đành gật đầu bừa vậy.

“Hy vọng là như lời người ta nói.” Quỳ mỉm cười, cái cười có vẻ tươi tắn hơn.

Hắn bỗng nhiên khựng lại nhìn y. Đôi mắt của hắn rất đen và rất sâu, phảng phất trong đó là sự cô độc của người đàn ông làm Vương một cõi. Hắn không hiểu được ý tứ của Quỳ. Rốt cuộc thì y muốn nói gì? Và tại sao y lại phải hy vọng?

“Ta cũng hy vọng là thế!” Hắn nói vậy rồi tiếp tục bước đi.

Hắn chẳng hy vọng gì đâu, nhưng vì người đời luôn hy vọng nên hắn cũng phải như vậy. Phải tin vào những gì thật tốt đẹp, không tiêu cực, không xấu xa, không tàn lụi…Phải thế thì mới có động lực để mà sống tiếp.


Cẩm công chúa đúng là rất xinh đẹp. Nàng mặc một bộ váy màu đỏ đằm thắm dài đến gót chân. Trên thân váy có thêu một con phượng hoàng lửa bằng tơ vàng rất sinh động. Hắn chỉ ấn tượng vì bộ váy của nàng thôi, còn dung nhan của nàng thì…cũng chỉ như người ta vẫn nói rằng: Tháng qua năm lại, có nhan sắc nào là không tàn phai?


Trong chính cung chỉ có người của công chúa và hắn. Do hắn không cần tùy tùng, hay là vì không có thì cũng chẳng ai biết. Chỉ biết rằng, lúc Cẩm nhìn thấy hắn một thân một mình bước vào chính cung, trong trái tim nàng như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt lại. Cảm giác thật đau đớn!

“Tại sao hoàng cung lại trống vắng đến như vậy?” Cẩm cất tiếng hỏi.

Phong nhìn Cẩm, một cái nhìn không cảm xúc. Hắn cứ nhìn nàng như vậy trong một thời gian, khiến nàng phải né tránh,  rồi sau đó mới nói: “Vì ta thích như thế.”

Cẩm vẻ ngạc nhiên, nàng chẳng biết nên nói gì tiếp theo nữa. Con phượng hoàng lửa ở thân váy ánh lên như muốn vỗ cánh thoát khỏi sự cùm kẹp. Nhưng không thể, vì màu đỏ của chiếc váy này quá mãnh liệt.

“Ngài đã đọc thư cầu thân của ta rồi chứ?”

Phong gật đầu đáp: “Ừ, ta đã đọc rồi.”

“Vậy sao ngài không trả lời ta?”

Hắn cũng đang tự hỏi mình câu ấy. Tại sao hắn không phản hồi lại cho nàng? Chỉ cần đồng ý hay không thôi, mà tại sao hắn lại không thể nói?

Hắn vốn hiểu rằng, cuộc hôn nhân này không dựa trên tình yêu, mà dựa trên chính trị quốc gia. Nếu hắn đồng ý, cả đất nước của nàng và đất nước của hắn sẽ liên minh lại. Còn nếu hắn không đồng ý, chắc chắn Nam quốc sẽ sang xâm chiếm đất nước của hắn. Vua Nam quốc đã sớm tính chuyện để thâu tóm đất nước này, dù hắn có đồng ý hay không, thì lão ta vẫn sẽ là người được lợi mà thôi.

Phong nhếch môi cười nhạt: “Ta đang suy nghĩ.”

“Ngài suy nghĩ lâu quá. Có phải là không ưa ta?” Cẩm hỏi bằng một vẻ thất vọng. Trong đôi mắt sáng trong của thiếu nữ mười bảy tuổi như nàng chưa bao giờ hiện lên sắc thái này. Đối với Cẩm mà nói, từ khi sinh ra, nàng chưa bao giờ phải đợi chờ một thứ gì đó quá lâu. Phải đích thân đi tìm kiếm kết quả của sự chờ đợi đó lại càng không có. Ấy vậy mà lần này, điều không thể ấy lại xảy ra.

“Ta luôn luôn cần thời gian.” Hắn trầm ngâm đáp, im lặng, rồi lại nói tiếp “Nàng có muốn ăn gì đó không?” Phong bỗng dưng đổi đề tài.

“Cho ta chút bánh và trà”. Cẩm cũng thuận miệng nói theo.

“Được, ta sẽ bảo người mang tới cho nàng. Còn bây giờ, ta phải làm nốt một số công chuyện. Tối ta sẽ nói chuyện với nàng sau.” Không đợi Cẩm nói gì thêm, hắn đã nhấc thân áo rồi bước qua thềm cửa. Bóng dáng hắn khuất dần trong cái nắng chói chang vô ngần, nhìn vào thực là rức mắt.

Con người này luôn luôn toát ra một sự kiêu hãnh mà chẳng ai có thể chạm vào. Sự kiêu hãnh đầy cao ngạo và lý trí. Giống như một ngọn núi trường tồn cùng tuế nguyệt!
.

.

.
Buổi tối, lúc hắn đến gặp Cẩm thì đã thấy Quỳ ở đó. Y cùng với Cẩm cười cười nói nói, dường như là rất vui. Hắn định vào luôn, nhưng rồi chẳng hiểu sao bước chân lại khựng lại khi nghe Quỳ hỏi rằng: “Có yêu Hoàng Thượng không?”

Tại sao hắn lại phải đứng lại nơi đây sợ hãi đón chờ câu trả lời từ Cẩm nhỉ? Có lẽ là hắn sợ nàng khẳng định hơn là phủ định. Vì nếu nàng nói yêu hắn, tức là hắn không được quyền từ chối. Đất nước này không có gì để mất ngoài con dân bách tính, hắn không muốn trở thành một vị hôn quân.

“Ta không biết!” Cẩm trả lời.

Phong thở phào nhẹ nhõm, cũng coi như là nàng chưa yêu hắn. Thế rồi hắn nhấc tà áo và bước vào. Tiếng động khiến hai người kia cùng quay đầu lại. Họ đứng dậy nhìn hắn chứ không cúi chào, nhưng hắn cũng chẳng tức giận. Hắn đã quá quen rồi, vả lại, hắn cũng không thích việc thực hiện những nghi lễ rườm rà kia.

“Đã ăn chưa?” Phong nhướn mày hỏi cả hai.

“Ăn rồi. Vậy ngài đã ăn chưa?” Cẩm hỏi lại.

“Ăn rồi.”

Những câu từ chóng vánh, ngần ngại lần lượt được đưa ra. Chẳng ai biết phải nói gì thêm nữa, màn đên giăng kín cả hoàng cung rộng lớn này, có tiếng gió thổi lá cây nghe xào xạc, đèn hoa đã thắp, mà hơi lạnh hoang lương vẫn cứ lùa vào trong tâm trí.


Ba người ra bên ngoài ngắm cảnh. Cả hoàng cung chỉ còn ao sen là vẫn giữ được vẻ đẹp. Hắn đưa Cẩm và Quỳ tới đó, cho người làm chút đồ ăn và rượu để cùng nói chuyện.

Đêm nay trăng mờ, chắc ngày mai sẽ có một cơn mưa. Trong một mái đình được dựng giữa hồ sen, ba người cùng ngồi im lặng nhấp môi vào rượu. Hương rượu hòa với hương sen thanh tịnh, ánh trăng trên đầu mông lung khiến tâm hồn họ nâng nâng, túy lúy.

“Tại sao công chúa phải đích thân đến nơi này?” Phong hỏi.

“Vì ta tò mò.” Cẩm công chúa đáp “Ta tò mò rằng không biết kẻ nào có thể khiến ta sốt ruột đợi chờ!”

Hắn nhếch môi cười rồi ngửa cổ uống cạn chén rượu. Chẳng hiểu sao hắn thấy mắt môi mình bỏng rát.

Quỳ ngồi bên cạnh, tấm áo trắng nổi bật trong đêm tối, trông ma mị vô cùng. Y vẫn lạnh lùng như thế, từ đôi mắt cho tới đôi môi. Những ngón tay y miết khẽ những hoa văn nổi trên chén rượu. Y chẳng uống, chỉ vờn nó như thế thôi.

“Ta không nghĩ một vị vua như ngài lại sống trong cung cấm thế này. Cô lạnh, hoang lương và buồn tẻ…Tại sao ngài có thể chịu đựng được?” Cẩm cắn môi như do dự, rồi mới hỏi.

“Mỗi người đều có một cách sống riêng.” Hắn nói. “Ngay từ khi sinh ra, bên cạnh ta đã chẳng có ai. Một mình ta chống chọi, một mình ta bảo vệ bách tính…cho đến ngày hôm nay, ta chưa một lần cảm thấy có gì gọi là không chịu được cả.”

“Ngài có cô độc không?” Quỳ bỗng nhiên cất tiếng.

Câu hỏi rơi dần vào trong thinh lặng, như chẳng có ai trả lời. Giống như mũi tên bạc lạnh lùng của y, lúc nào cũng khiến Phong phải giật mình mà né tránh. Hắn cô độc không ư? Chắc là có. Nhưng hắn đã bao giờ được hưởng cảm giác có ai đó ở bên cạnh đâu. Nên sự cô độc này, hắn đã dần coi như là một sự bình thường rồi.

“Ta không chắc!” Hắn trả lời rồi nốc nhanh một chén rượu nữa.

Ba người lại rơi vào trạng thái im lặng, những ánh đèn đỏ lập lờ xa xăm, trăng trên trời lặn vào đám mây nào đó, những cơn gió càng ngày càng thổi mạnh. Cuộc đời này chẳng có gì là rõ ràng hết. Hắn chưa bao giờ dám chắc chắn điều gì, ngay cả bản thân của hắn.


Đêm đó, ba người uống hết ba bình rượu, nhưng lại không ai say. Có lẽ, ngay cả rượu giờ đây cũng chẳng ru được người ta vào cõi thần tiên nữa rồi. Tất cả đều đã quá xa vời, ngay cả khi nó chỉ là một giấc mơ.

Phong lặng người nhìn Quỳ, bỗng nhiên cảm thấy tò mò về y. Nhưng rồi hắn cũng chỉ im lặng mà không hỏi bất cứ một câu gì. Năm xưa có Hoàng Hậu hiểu hắn, nhưng từ khi nàng mất, đã chẳng còn ai thấu hiểu nỗi đau mà hắn đang mang nữa. Quỳ biết hắn muốn chết, biết hắn chán ghét cuộc sống này, nhưng y lại không hiểu được khổ tâm của hắn.

“Ngươi không hiểu ta, mãi mãi sẽ không hiểu được ta đâu.” Phong lẩm bẩm trong hơi men.

Quỳ mỉm cười, nụ cười mờ ảo như ánh trăng trên mặt hồ. Y im lặng cùng với màn đêm, khiến nỗi thê lương của hắn như trải ra vô tận.

Cứ thế này, chẳng biết bao giờ mới tới ngày mai.

Thứ Bảy, 15 tháng 9, 2018

Hoàng đế cô đơn [Câu chuyện thứ nhất]

Tôi đã tự hứa với bản thân rất nhiều lần rằng tôi phải vẽ tranh cho truyện của mình, nhưng tài vẽ của bản thân rất rất hạn hẹp, nên quả thực mọi chuyện cứ lần lữa và kéo dài cho đến ngày hôm nay. Hiện tại tôi đã vẽ được vài bức bằng màu bột, màu nước và cả bằng Photoshop. 

Nào, nghĩ đi nghĩ lại thì mọi cái tôi cần là truyện cơ mà. Mọi chuyện vẽ vời hãy gác lại nhé.

Hoàng Đế Cô Đơn là truyện tôi viết năm 2013, tức nghĩa là cách đây đã 5 năm rồi. Hồi đó bản thân non nớt, viết truyện vẫn còn cực đoan và chủ quan lắm. Nhưng tôi thích bộ truyện này của mình. Phải cố gắng lắm tôi mới thích được truyện của chính mình. Còn đâu hầu hết tôi chỉ coi là thử nghiệm. Tôi đều bảo bộ truyện sau phải hay hơn bộ truyện trước, nhưng càng ngày càng tệ đi. Để rồi bây giờ tôi phải post lại bộ truyện của năm năm về trước.

Tôi từng bán bản thảo này cho Waka, và thiết nghĩ đã hết hạn hợp đồng nên có thể post lên đây :3

Đúng là ăn mày quá khứ!

------

HOÀNG ĐẾ CÔ ĐƠN
Chỉ trong giấc mơ, ta mới có thể chạm vào em
.
.

Hôm qua say ngất ngưởng, ta tìm thấy em trong cơn mê hỗn lạc. Em vẫn mờ ảo, vẫn xa xăm và ngoài tầm tay với như những năm tháng ấy. Riêng chỉ có ánh mắt lạnh lùng là rõ ràng. Nó cứ chòng chọc nhìn ta, khiến ta phải khó chịu mà quay đi.

Ta cười, hương rượu khiến ta túy lúy biết chừng nào. Ta không nhớ mình có gọi em, ta chỉ nhớ, ta đã đuổi em đi…Là gay gắt mà đuổi em đi. Cút…Mau cút đi. Không cho ngươi xuất hiện trong giấc mơ của ta nữa. Ta đã không dám nhìn thẳng vào mắt em, nhưng ta lại độc miệng thốt ra những lời ấy. Để tới khi quay lại, thì bóng em đã mờ khuất vào màn sương trắng kia.


Thức dậy với một cái đầu đau nhói, ta chỉ có thể nhăn mặt mà mắng chửi những ai đang đứng nhìn mình. Ngày nào cũng thế, chúng nhìn ta bằng đôi mắt sợ hãi và xa cách. Đâu đó trong mỗi con ngươi, ta tìm thấy sự khinh bỉ và chán ghét – như ta đã làm thế với chúng. Thế gian ta có, nhưng mình ta cô độc. Quyền lực ta thao, nhưng lại chẳng có một người ở cạnh bên. Ta sinh ra như thế, nên có lẽ đến lúc chết đi, ta cũng sẽ như thế mà thôi!
.

.

.
Câu chuyện đầu tiên. Phong và Quỳ


Năm đó, hắn chỉ mới mười tám, lại sinh ra vào lúc thời thế loạn lạc, nên trong lòng sớm mang một nỗi đau mà không ai hiểu thấu. Người người chạy loạn, nhà nhà chạy loạn, chỉ còn hắn cô độc trong bốn bức tường thành cao vút, chỉ còn hắn một mình với đống số má sổ sách và những quyết định mang tính sống còn cho đất nước…

Hắn. Là một kẻ cô đơn.

Năm đó, hắn làm vua một cõi. Đất nước của hắn bình thường đến tầm thường. Hằng năm vẫn phải cống nạp các vật phẩm để tránh cho nước lâm vào cảnh loạn lạc, bị xâm lăng bởi các nước láng giềng. Trong mắt người dân, hắn là một vị vua anh minh, cao cả, biết hy sinh. Nhưng họ đâu biết rằng, hắn cũng chỉ là một người bình thường, có thể bỏ họ lại bất cứ lúc nào…

Hắn. Là một kẻ ích kỷ.


Năm đó, Hoàng Hậu mất. Hắn tự nhốt mình trong phòng cả tuần trời, định sẽ chết luôn trong ấy. Nhưng rồi, chẳng ai cho hắn làm thế. Hắn biết, tất cả đều muốn hắn sống để đối mặt, nên hắn đành mở cửa rồi để mình hoang hoải với thời gian. Hắn còn gì nữa đâu, người yêu hắn – hiểu hắn nhất đã không còn…Hắn còn gì nữa đâu.

Hắn. Là một kẻ trắng tay.

Năm đó, trong cung có rất nhiều cung tần mỹ nữ, nhưng có lẽ vì bận quá nhiều việc nên hắn không thể đến thăm các nàng. Rồi những người đó cứ chết dần trong chờ đợi mòn mỏi, có người thì chết vì tương tư hắn, nhưng cũng có người giả chết để được thoát khỏi chốn cung cấm thị phi và tranh đấu này. Tính đi tính lại, cũng chỉ còn tầm vài ba người là đợi hắn thôi.

Hắn. Là một kẻ sống không tình yêu.

Ừ, hắn chỉ là một kẻ cô độc đối mặt với đất trời. Hắn chẳng có gì trong tay, mà số mệnh thì vẫn cứ an bài, khiến hắn quay cuồng và choáng váng. Nhiều khi tuyệt vọng muốn chết, nhưng nghĩ lại chết rồi cơ đồ để ai lo? Rồi đất nước sẽ lại trở thành miếng mồi cho những kẻ khác, rồi con dân sẽ lại oán trách hắn. Đến lúc ấy, e là hắn có chết cũng không xong.

Sống đã là một cái khó rồi, chết còn khó hơn gấp vạn lần.


Một hôm, hắn bất ngờ gặp được một chàng thiếu niên. Trông y nhỏ tuổi hơn hắn, đẹp lạnh lùng nhưng mong manh lắm, khiến người ta phải nín thở như sợ vẻ đẹp ấy sẽ tan biến theo cái hơi mà họ thở ra.

Hắn cũng thế, cũng nín thở nhìn người thiếu niên đó. Hắn nhìn y bằng một đôi mắt si mê…

“Lại đây!” Hắn phất tay ra hiệu với y, mong y sẽ tiến lại gần. Nhưng y lại không nói gì, chỉ đứng nhìn hắn như thế, nhếch môi cười nhạt rồi bỏ đi.

Đến tận khi chàng thiếu niên đó đã không còn trong tầm mắt nữa, hắn mới ngẩn người ra nhìn vào khoảng không trống rỗng kia. Phải chăng là hắn đã nhìn lầm? Có lẽ là thế thật! Vì trên đời này, mấy người giữ được nét đẹp mong manh và tinh khôi như thế đâu!


Lần thứ hai hắn gặp y ở trên một con đường trải đầy hoa, hắn ngạc nhiên đến thảng thốt, nhưng rồi lại chẳng nói lên được câu nào. Dường như vẻ đẹp của y đã cướp mất lời nói, khiến hắn chỉ biết ú ớ như lạc vào cõi mộng mị, đê mê.

“Ngươi là ai?” Hắn hỏi. Hy vọng rằng y sẽ trả lời. Bằng tất cả sự chân thành đối với hắn.

“Là người… Ghét ngươi bằng cả trái tim”. Y lại nhếch môi, tà áo trắng phau phấp phới trong hoa gió – một hình ảnh phiêu linh đến ngỡ ngàng.

“Tại sao?” Hắn hỏi. Vẫn dùng ánh mắt đó nhìn y.

“Ta không biết. Nhưng ngay từ khi gặp ngươi lần đầu, ta đã ghét ngươi. Muôn phần ghét ngươi, ngươi có hiểu không?”

“Ta không hiểu.” Hắn lắc đầu, định nói thêm gì đó nữa nhưng rồi lại thôi. Thiết nghĩ thế là quá đủ rồi. Người ta đã ghét mình, hắn cũng chẳng bận tâm nữa. Y cũng giống những người khác, ghét hắn vậy thôi. Chẳng có gì khác nhau cả, khi sống trong cùng một môi trường, có quá nhiều thứ khiến họ giống nhau.

Hắn thở dài, lắc đầu rồi xoay gót bỏ đi. Trên thế giới này, sẽ không còn người hiểu hắn như Hoàng Hậu nữa. Chỉ tiếc là, cô gái ấy dường như cũng ghét hắn nên đã bỏ hắn đi về một miền trời nào đó mà hắn không biết được. Mãi mãi sẽ không bao giờ quay lại nữa.
.

.

.
“Quỳ? Cái tên này ta đã từng biết qua chưa?” Hắn cầm một cây cung có khắc cái tên mà hắn vừa nói. Cung tên rất đẹp, đẹp như người thanh niên mà hắn đã gặp trước đó. Hắn cũng ngờ ngợ ra rồi, nhưng chẳng dám khẳng định vì còn mông lung và mơ hồ về người ấy. Phải chi hắn thân thiết được với y, thì hắn đã chẳng đau đầu đến nhường này.

Quan võ tên Tưởng nhìn hắn bằng một đôi mắt sợ hãi quen thuộc, sau đó nói bằng một chất giọng khàn khàn: “Chưa, thưa Hoàng Thượng. Y là một tên quái gở luôn xuất hiện trong hoa viên. Hôm nọ chúng thần tình cờ tìm được cây cung này ở đó. Kỳ lạ một điều là không ai biết rõ tung tích của y. Y cứ như ma như quỷ vậy. Tất cả những gì chúng thần biết chỉ là một cái tên và cây cung này thôi.”

“Y đã gây rối trong hoàng cung của ta ư?”

“Bẩm, không ai rõ.”

“Vậy thì thôi đi” Hắn gắt. “Đối với những con người thế này, ta không muốn gây bất hòa. Hãy cứ để y làm những gì y thích, đừng quá chớn là được.” Nói rồi hắn đứng dậy và bỏ đi. Tưởng ngồi đó một mình, bên ánh nến lập lờ sắp sửa tàn phai. Gã không hiểu sao nãy giờ chẳng có ai vào thay nến nhỉ? Hay là, người trong hoàng cung này đều đã chết cả rồi? Gã giật mình, chợt nhận ra những điều mình vừa nghĩ là đúng. Phải, tất cả đều đã chết cả rồi. Hoàng Hậu, những cung tần mĩ nữ khác, những kẻ hầu người hạ giờ còn được mấy ai? Cả hoàng cung rộng lớn này, cuối cùng vẫn chỉ ôm trọn một trái tim cô độc mang tên Phong kia mà thôi.

Tưởng thở dài, đứng dậy đi về. Hoàng thượng của gã, hơn ba mươi năm nay hắn chưa một lần cười. Nếu có, cũng chỉ là giả tạo mà thôi.