Hiển thị các bài đăng có nhãn đêm hạ màu xanh. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn đêm hạ màu xanh. Hiển thị tất cả bài đăng
Chủ Nhật, 9 tháng 7, 2017
Đêm hạ màu xanh | Blue summer night [Hai]
HAI
Hoa cùng với Vũ đi bắt taxi về, Nhân còn đứng lại cùng vài người nữa. Anh ta nhìn theo Hoa lên xe, nhưng chỉ đứng nhìn như vậy, không biểu lộ gì.
Khi cửa xe đã đóng lại, Vũ quay sang hỏi: “Rõ ràng sếp của tớ có ý với cậu.”
Hoa cười: “Không, anh ta đang muốn nói với mình gì đó nhưng mình từ chối. Nếu anh ta có ý với mình thì anh ta đã cười.”
“Tớ vẫn cho là Nhân thích cậu. Nhân là người lạnh lùng. Hơi khó khăn một tẹo trong việc biểu đạt cảm xúc.”
“À, ra anh ta tên là Nhân. Sao tự nhiên đầu óc tớ lại cứ mang máng một ai đó tên Nhân nhỉ?”
“Cậu say rồi chăng? Mà hôm nay cậu có uống chút nào đâu.”
“Tớ ít khi say lắm, với lại tớ cũng không thích say. Đúng là cái tên Nhân này khiến tớ hơi ngờ ngợ ra ai đó.”
…
Lần đầu tiên gặp Nhân cũng là vào một đêm mùa hè, khi ấy anh ta đi cùng với một anh chàng nữa đến Hạ Long xem pháo hoa Fesival.
Đó là khoảng ba năm về trước, khi cô đang làm cộng tác viên cho một tạp chí thời trang. Cô được theo đoàn tới ngồi vào hàng ghế danh dự của buổi trình diễn bộ sưu tập trang phục truyền thống Việt Nam, và vài màn ca nhạc trước giờ bắn pháo. Trước giờ Hoa không thích những thứ kiểu như vậy nên đã xin chị trưởng ban cho ra ngoài đi dạo.
Nói là ra ngoài nhưng Hoa đã đi tận lên trên cầu Bãi Cháy ngắm biển. Ở đó đã có hàng ngàn người đứng đợi. Họ chụp ảnh, gọi nhau, nhìn biển đầy hào hứng. Dưới mặt biển là du thuyền, thuyền đánh cá, thuyền dân, thuyền công nghiệp…Các loại thuyền bè lớn bé. Một chiếc du thuyền lớn đèn đóm lấp lánh, sang trọng đỗ cách bờ khoảng mười mét. Hoa nhìn chăm chăm vào nó một cách vô thức.
Rồi đột nhiên ở đâu đó có tiếng hô hoán, khi Hoa vừa quay ra thì nghe thấy những tiếng la hét và một thứ gì đó rơi xuống nước.
Mọi người chạy tới chỗ thứ đó vừa rơi, Hoa cũng chạy đến. Chỉ thấy bên thành lan can là một đôi guốc phụ nữ. Hoa nhìn xuống lòng nước đen ngòm. Thẫn thờ. Hoá ra là có người vừa nhảy cầu.
Cô gái bên cạnh Hoa vừa khóc vừa ôm mặt, cô ấy níu lấy khuỷu tay Hoa: “Trời ơi, đấy là bạn em, trời ơi, Tuyết ơi…Làm sao bây giờ…”
Hoa không biết nói gì với cô ấy, cô chỉ biết đặt tay mình lên tay cô ấy, thật chặt. Cô gái quá hoảng loạn để hiểu được những bối rối của Hoa. Cô ta chạy đến thành cầu, nhìn xuống rồi lại quay lại nhìn mọi người, tha thiết van xin: “Cứu bạn cháu với, các cô các bác ơi cứu bạn cháu với…”
Tình cảnh này khiến Hoa nhớ lại lúc lần cuối cùng nhìn thấy bố, ông nằm trong vũng máu nhìn cô, môi run run thì thầm những câu không rõ ràng. Tay ông cố với về phía cô, ánh mắt đau đớn. Lúc ấy Hoa mới năm tuổi, cô sợ hãi không dám lại gần bố. Tại sao bố lại nhiều máu như vậy? Tại sao ông lại nằm đó? Ông ấy sẽ chết? Đến tận khi có rất nhiều người xúm lại cứu giúp bố, nhiều đến nỗi ánh mắt của ông dần bị lấp đi rồi cô mới oà lên khóc.
Cánh cửa ấy khép lại, lần cuối cùng nhìn thấy người ta yêu thường bao giờ cũng là một sự khắc sâu.
Bố Hoa mất vì tai nạn. Sau đó cô được đưa vào trại trẻ mồ côi.
Không có ai cứu cả, sự thật là cô ta đã chết rồi. Cầu Bãi Cháy cách mặt biển năm mươi mét, với độ cao đó khi nhảy xuống, cả cơ thể tiếp xúc với mặt biển cũng sẽ khiến nội tạng vỡ nát. Cô ta có được đưa lên bờ cũng chỉ thoi thóp được khoảng hai ngày nữa thôi. Hoa rất muốn nói cho cô gái này hiểu nhưng như thế thì tàn nhẫn với cô ta quá. Thà cứ để cô ta gào khóc còn hơn.
“Trong bụng của cô ấy còn có đứa con.” Cô bạn vẫn nghẹn ngào, nhưng không còn sức đứng vững. Cô ta ngồi bệt xuống, ôm lấy đôi guốc của bạn bỏ lại. “Trong bụng cô ấy có một đứa bé.”
Mọi người im lặng khoảng hai giây rồi xầm xì bàn tán, chỉ trỏ…Họ làm những gì mà đám đông đứng trước một chuyện lớn thường làm. Bàn tán, phân tích, bình luận. Rồi người này đến hỏi, họ sẽ kể sự tình câu chuyện thật chi tiết. Với giọng điệu tiếc nuối có, trách móc có, xót xa có…Người nghe sẽ chép miệng, nghển cổ lên xem. Rồi một người sau sẽ đến, và người vừa được nghe sẽ lại kể chuyện như thế, với giọng điệu như thế…Cho đến khi nào cơ quan chức năng đến dẹp đi.
Nhiều chuyện và tò mò là một đặc trưng của đám đông.
Hoa phát hiện ở dưới đất là một sợi dây chuyền thập tự, cô nhặt lên, đưa nó cho cô gái. “Cái này của bạn em à?”
Cô gái cầm lấy, gật đầu, nước mắt lại lã chã rơi. “Tuyết ơi là Tuyết…Sao lại khổ thế này.”
Đúng lúc ấy có tiếng nổ đùng đoàng. Ngẩng đầu lên đã thấy pháo hoa nở đầy trời.
Đó là màn pháo hoa đẹp nhất mà Hoa từng thấy. Cũng là màn pháo hoa thương tâm nhất mà cô từng nhìn. Pháo hoa đẹp nhưng ngắn ngủi, xác pháo rơi xuống khiến mắt cô cay vừa đau rát. Hoa không muốn ở lại xem nữa, cô luồn lách qua đám người rời đi.
Liệu cô Tuyết ấy có được vớt lên không nhỉ? Hay cô ấy sẽ nằm lại dưới biển cùng với đứa con? Nếu được vớt lên thì sẽ là trong màn pháo hoa đẹp đến ngỡ ngàng này hay là sau khi kết thúc màn pháo hoa mới vớt? Hoa lại tò mò những điều như vậy? Người ta nói cô vô tâm và ích kỷ quả không sai. Mà đâu phải là người ta, chính Quảng đã nói vậy đấy.
Hoa len qua được đám đông, đi vội xuống dưới chân cầu. Pháo hoa chắc còn chừng khoảng mười phút nữa mới hết. Chục tỷ đồng cho màn pháo hoa hoành tráng như thế này. Không biết là có đáng hay không nhưng đúng quả thực rất đẹp.
Hoa va phải một người đàn ông. Dưới chân cầu, anh đi cùng với một người đàn ông tên là Trịnh. Hai người có vẻ…ừm, một chút gì đó gọi là tình nhân. Họ nắm tay nhau, đi dưới một bầu trời rực sáng vì pháo hoa. Khung cảnh lãng mạn, hạnh phúc này trái ngược với khung cảnh đau thương đằng kia. Dường như họ vẫn không biết gì về chuyện có người nhảy cầu tự tử thì phải. Hoa lẩm bẩm trong đầu: “Đừng lên đó, đừng lên đó, đừng lên đó.”
Cô không muốn buổi tối lãng mạn bị thứ gì đó phá hỏng mất. Nhưng họ vẫn cứ đi lên, họ đi lên trong một trạng thái nhẹ bẫng, vô tư. Hoa thở hắt một cái, quay người trở lại đến chắn trước mặt họ. Hai người chợt khựng lại nhìn cô, người đàn ông cô vừa va phải thì có một chút cười cười đầy giễu cợt. Hẳn anh ta đang nghĩ cô bị gì đó.
“Trên đó vừa mới có người nhảy cầu!”
Người đàn ông tắt nụ cười, nhìn sang bên cạnh.
Hoa ấp úng: “Ừm, ở đó đang bị phong toả.”
“Tôi đâu có thấy thế?”
“Xin lỗi!” Hoa cảm thấy mình hơi vô duyên nên đành cúi đầu rời đi.
“Cảm ơn!”
Hoa dừng lại, quay đầu nhìn, cô không nói gì nữa mà chỉ gật đầu.
“Đi uống một ly chứ?”
Hoa cười, cô không thấy lời mời này xa lạ hay khiếm nhã chút nào. Cô nhìn lên trời, pháo hoa đã đến hồi cuối. Cũng không có gì đáng tiếc, cô đã ở đây và chứng kiến tất cả. Hoa tìm trong túi xách, lấy điện thoại, không có cuộc gọi nào của chị trưởng ban. Cô nhìn hai người, nghĩ đó là một ý kiến tuyệt vời vào lúc này. Vậy là cô đồng ý.
Ba người bắt một chiếc taxi đến một quán bar nhỏ, chỉ có khoảng sáu bàn. Ba bàn đứng và ba bàn ngồi. Không có nhiều khách lắm. DJ đã chơi từ bao giờ, dù không có khách nhưng anh ta vẫn có vẻ khá sung và chuyên tâm vào công việc của mình. Một cô bồi bàn rất trẻ, không được xinh cho lắm đến mời ba người vào. Họ chọn một chiếc bàn ngồi, trong góc, cô né xa hai cái loa thùng to bự chảng kia ra.
“Chưa đến giờ quẩy cho nên chưa đông!” Nhân bật lửa hút thuốc.
“Anh đã đến đây rồi à?” Hoa hỏi.
“Anh ta là người ở đây.” Người đàn ông tên Trịnh cũng rút một điếu thuốc, không hợp lắm với cái vẻ thư sinh của anh ta.
“Vậy còn anh?” Hoa cũng rút một điếu thuốc. Ba người châm thuốc chuyền qua cho nhau.
Trịnh hút một hơi rồi mới nhìn cô đáp: “Tôi ở Hà Nội.”
“Hai người là…?” Hoa chỉ tay qua lại.
Hai người nhìn nhau, Trịnh mỉm cười: “Là gì cũng được. Tôi ở trong ban tổ chức Fesival.”
Nhân khoác vai Trịnh: “Cậu ta vừa mới đá người yêu. Một gã tồi đấy, đừng nhìn vẻ bề ngoài mà bị mắc lừa.”
“Trùng hợp thật! Tôi cũng vậy.” Hoa cười. “Có thể coi là một con khốn không?”
Hai người đàn ông cười. Lúc này trông họ không giống tình nhân mà giống như một đôi bạn thân. Liệu có phải vừa rồi ở trên cầu, vì màn pháo hoa nên cô đã nhìn nhầm họ? Không, đàn ông chẳng bao giờ nắm tay nhau tình tứ đến vậy khi đi ngoài đường cả.
“Nếu không còn yêu và thẳng thắn nói điều đó ra thì phải thưởng!” Nhân bảo. “Tôi cực kỳ sợ cái kiểu cố ép mình ở bên người khác chỉ vì thương hại họ. Đấy mới là một lũ khốn, một lũ tàn nhẫn, một lũ vô lương tâm.”
“Nếu vẫn còn yêu thì sao?”
“Thì cô đúng thật là một con khốn đấy.”
Cocktail đã được bê ra, Hoa không nhớ mình đã gọi loại gì, chỉ biết mùi vị cực kỳ tệ. Có thể là không hợp khẩu vị.
Đột nhiên chị trưởng ban gọi điện. Cuộc gọi không thể từ chối. Hoa cười với họ, chỉ vào điện thoại đang sáng lên dòng chữ Bigboss của mình. Hai người phẩy phẩy tay với cô.
“Em đi đâu thế? Chị đã dặn là chỉ đi loanh quanh thôi mà?” Giọng chị trưởng ban là một loại giọng rất có uy. Mỗi lần chị nói, dù là trong điện thoại thì người đứng cách xa cô một mét cũng có thể nghe thấy chị đang nói gì.
“Em lên cầu ngắm pháo hoa. Có chuyện gì không chị?”
“Về đây ngay, chúng ta sẽ phải về lại Hà Nội luôn. Cả đoàn đang chờ em đấy.”
“Về ngay sao?”
“Ừ, ban của chúng ta gặp vài rắc rối nho nhỏ về phần in ấn tạp chí tháng này.”
“Vâng, em sẽ về ngay.”
…
“Vậy là cậu đi luôn hả? Không quay lại nói gì với họ nữa sao?” Vũ vừa rút tiền ra trả taxi vừa hỏi.
Hoa gật đầu: “Ừ, về ngay. Hai người đàn ông ấy tớ vừa mới quen, nên đầu óc tớ vẫn còn hờ hững với họ.”
Hai người xuống xe và trở về phòng mình. Trên đường đi Vũ có hỏi: “Người đàn ông mà cậu bảo tên là Trịnh ấy, nghe rất giống người đã đá tớ đấy.”
Hoa ngạc nhiên: “Ra cậu bị đá à?”
Vũ cười buồn: “Ừ chuyện khá lâu rồi. Hồi ấy tớ có một chút ngu ngốc khi cứ đeo bám anh ta. Giờ nghĩ lại vẫn chỉ muốn tìm một cái lỗ mà chui xuống.”
“Ai cũng có một thời như vậy nhỉ?”
“Cậu cũng thế?”
“Ừ, nhưng tớ không được phép hối hận như cậu.”
Hai người cùng im lặng. Vũ lấy chìa khoá ra mở cửa phòng.
Hoa nghĩ đến Nhân, nếu như anh ta nhìn cô với ý muốn cô xưng tội hay nhận lỗi gì thì cô có nên tìm anh ta để nói một lời? Cô không thích mình mang nợ ai, dù đây chỉ là chuyện nhỏ. Như vậy mới có thể không vướng bận, không buồn không vui. Không, nhưng có gì đâu mà phải xin lỗi anh ta nhỉ? Chuyện cũng qua quá lâu rồi. Nếu anh ta còn chấp nhặt thì đúng là một con người nhỏ nhen.
Vũ để ý thấy Hoa đang thần người ra, cô ấy đang nghĩ gì thế nhỉ? Vũ vẫn luôn muốn biết suy nghĩ của người khác. Cô không rõ liệu cách vận hành suy nghĩ của họ có giống như của cô? Rằng có ti tỉ thứ đột nhiên xuất hiện, mà rõ ràng là chẳng phải do cô chuẩn bị. Con người chúng ta thật là thần kỳ khi làm được chuyện đó. Suy nghĩ về những điều không được báo trước ấy. Nó cứ tự nhiên đến, khiến chúng ta rối tinh rối mù cả lên. Nhưng không biết người khác có thể không? Hay là chỉ mỗi mình cô thôi?
“Cậu có số điện thoại của Nhân không?”
Vũ không phải ngạc nhiên khi nghe Hoa hỏi thế. Song vẫn tò mò. Hoa nhún vai: “Có lẽ tớ nên xin lỗi anh ta.”
Vũ cười: “Việc gì phải thế?”
“Có đấy. Tớ nghĩ vậy. Có nhiều chuyện đúng là hơi vụn vặt, nhưng tớ vẫn muốn bản thân sống đến nơi đến chốn.”
“Nhìn cậu tớ còn cứ nghĩ cậu là kiểu người bừa bãi, thế nào cũng xong được.”
“Thì đúng vậy. Nhưng với những chuyện thế này thì khác. Tớ không muốn dây dưa.”
“Chắc anh ta chẳng nhớ nổi đâu. Nhân không phải loại người tính toán như vậy.”
Hoa khoanh tay, dựa người vào tường nhìn Vũ đầy dụng ý: “Cậu có vẻ hiểu về Nhân quá nhỉ? Cứ thi thoảng Nhân không phải thế này, Nhân không phải thế khác. Bây giờ chỉ có hai chúng ta, cậu có thể nói cho tớ biết anh ta thực sự là một con người như thế nào không?”
Ôi trời, Vũ không hiểu được tại sao Hoa lại có suy nghĩ nghi ngờ cô đang có ý gì đó với Nhân. Nhưng cũng không trách được, bọn cô chỉ vừa mới quen nhau thôi. Vũ hắng giọng: “Biết nói thế nào nhỉ? Nhân…giống như là một người có thể khiến tớ ngưỡng mộ. Ở khía cạnh nhiếp ảnh. Cái nhìn nghệ thuật của anh ấy khiến tớ thấy thích thú. Nhân khá lạnh lùng, cũng hơi thô lỗ, anh ấy thích gì, không thích gì có lẽ sẽ nói thẳng cho cậu biết. Làm việc đến nơi đến chốn. Không bao giờ quan tâm đến tình cảm nam nữ. Anh ấy chỉ quan tâm đến nhiếp ảnh thôi. Sơ qua thì là thế, nghe cũng chẳng có gì đặc biệt.”
Hoa nhún vai: “Công nhận, một kiểu mẫu đàn ông mà phụ nữ nên tránh xa.”
Vũ cười, không đồng ý cũng không phản đối. Cô đến giường ngồi xuống cởi đôi giày thể thao đã bị nước mưa và đống bùn ở nơi chụp ảnh làm cho bẩn nhem nhuốc.
Kiểu mẫu đàn ông mà phụ nữ nên lại gần thì là người như thế nào? Cũng không nên phân loại ra như thế. Vũ cho rằng chúng ta gặp nhau, rồi yêu nhau…tất cả chỉ có khi chỉ trong chưa đầy một giây để phân loại đó có phải người chúng ta nên lại gần hay không. Nếu đã là số phận thì có tránh cũng chẳng kịp. Nó cũng hoàn toàn đúng với chuyện chia ly. Có rất nhiều người trong một ngày đẹp trời, bỗng nhiên nhận ra mình chẳng còn yêu đối phương nữa dù đang nằm trong vòng tay người mà họ nhận ra đã chẳng còn yêu ấy. Chúng ta không thể sắp đặt được mọi chuyện cho trái tim và tình cảm của mình. Mà chỉ có thể chờ đợi và đáp lại khi nó đến mà thôi.
Vũ lấy điện thoại, tìm số của Nhân trong danh bạ: “Cậu có còn cần số của Nhân không?” Vũ hỏi.
Hoa đến bên, ngồi cạnh Vũ. Cô cùng cởi giầy ra: “Cứ gửi cho tớ đi, biết đâu một ngày nào đó tớ sẽ cần.”
“Lần này cũng không định từ biệt à?”
Hoa ngẩn ra.
Từ biệt. Sao Hoa cứ thấy cái gì đó nhói lên mỗi khi ai đó hoặc nhìn thấy hai từ này thế nhỉ? Như một vết thương không thể lành miệng. Mà chỉ có thể khiến nó ngủ quên đi thôi.
“Nghe buồn cười, giữa tớ và anh ta còn chưa nói đủ với nhau mười câu đâu.” Hoa phẩy tay.
Vũ đưa số điện thoại của Nhân cho Hoa. Cô cảm thấy người con gái này rất thú vị. Không rõ là ở điểm nào. Hoa không xinh, nhưng cô ấy có một sức hút. Cô ấy có vẻ là kiểu người yêu hận rõ ràng, hơi ích kỷ nhưng không toan tính. Từ trước đến nay Vũ có rất ít bạn bè, đa phần là những người bạn trong công việc, không phải dạng thân thiết để chia sẻ và nói chuyện. Cô muốn Hoa là dạng bạn bè có thể sẻ chia của mình. Nhưng e là hơi khó.
Hoa chỉ ở đây hai ngày, có lẽ ngày kia hoặc có thể là ngày mai cô ấy sẽ đi ngay. Trong khi Vũ lại muốn nói chuyện nhiều hơn với cô. Muốn hiểu cô. Đây là lần đầu tiên Vũ có cảm giác muốn thấu hiểu một người con gái. Khi nhìn Hoa trong bức ảnh của mình cô đã có cảm giác ấy. Cô muốn chụp Hoa nhiều hơn. Một cảm giác rất ham muốn dâng lên. Không thiên về dục tính. Cô chỉ muốn một sự thấu cảm, xuyên vào tận trong lồng ngực, trong hơi thở, trong từng mạch máu li ti.
Thứ Bảy, 24 tháng 6, 2017
Đêm hạ màu xanh | Blue summer night [MỘT]
MỘT
Hai người thuê một nhà trọ giá rẻ, cơ sở vật chất tồi tệ nhưng ít nhất vẫn có thể chấp nhận được. Phòng ngủ hai giường, chăn màn đều có mùi âm ẩm của nước xả vải. Vũ mở tủ ra, để ba lô của mình và Hoa vào trong đó. Họ đều không mang nhiều hành lý.
Hoa nằm ra giữa giường, tay chân giang rộng thoải mái. Cô đưa hai cánh tay lên lại hạ xuống như một con chim đang đập cánh, cười với Vũ: “Tớ từng đến Đà Nẵng một lần, nhưng chưa bao giờ ở cùng với một ai.”
Vũ cũng ngả người xuống giường của mình, nhìn lên trần nhà: “Cảm giác khác chứ hả?”
“Một chút thôi.”
Tiếng chuông điện thoại vang lên, là của Vũ. Cô bắt máy, đầu dây bên kia là người thuê cô phụ chụp ảnh, họ yêu cầu cô đến nơi chụp ảnh ngay.
Vũ vội vàng rửa qua mặt, thay bộ quần áo đã nhàu nhĩ vì ngồi tàu ra. Cô bỏ máy ảnh xem qua lại PIN, ống kính các thứ rồi đưa máy lên chụp Hoa. Khi ấy Hoa đang nằm sấp trên giường, khuôn mặt rất lợi sáng, mắt lim dim như dần chìm vào giấc ngủ. Vũ không có ý bắt hình gì, chỉ là muốn thử máy, nhưng khi nhìn ảnh Hoa, Vũ tần ngần mất hai giây.
Hoa lật người lại, chống tay cười mệt mỏi: “Sao thế? Tớ không ăn hình à?”
Vũ lắc đầu: “Cậu rất đẹp!”
Hoa cười khúc khích: “Cậu không phải là người đầu tiên nói câu ấy đâu.”
Vũ không đáp lại, cô nhìn ảnh Hoa lại một lần nữa. Cô ấy nói mình luôn chỉ đi khắp nơi một mình, ở một mình, ăn một mình, không bạn bè, không người yêu. Song Hoa không nhắc đến chuyện thấy cô đơn. Bức ảnh này cũng vậy, trong ảnh là một cô gái bình thản đón nhận tất cả. Buồn ngủ sẽ ngủ, mệt thì sẽ nghỉ, biết đâu khi tỉnh dậy rồi cô ấy sẽ đi?
Đó là một cô gái mạnh mẽ, nghĩ gì làm nấy, sống theo bản năng.
Vũ đi làm việc. Hoa cho là cô ấy đam mê với công việc này hơn là làm nhân viên bán tạp hoá. Hoa ngồi dậy đi ra cửa sổ, không khí ở đây trong lành hơn ở Hà Nội. Không ngổn ngang, không khói bụi, không làm cô thấy tức thở. Nhiều khi đi ngoài đường chỉ muốn chạy về nhà, để được thở.
Hoa kéo rèm cửa lại, cô muốn ngủ. Ngủ thật sâu. Đã lâu lắm rồi cô không ngủ được một giấc trọn vẹn. Vì công việc, vì không ngủ được. Những suy nghĩ tự nhiên đến đầy ắp trong đầu mỗi khi Hoa muốn ngủ. Mà cô thì chẳng có cách nào đuổi nó đi được.
Trong những dòng nhật ký mà cô viết có ghi những con chữ đã lặp lại hàng trăm lần. Em xin lỗi, em xin lỗi, em xin lỗi, em xin lỗi…
Cảm giác trằn trọc vì tự dằn vặt chính mình là một cực hình. Cô muốn quay trở lại đêm ấy, xin lỗi anh hàng nghìn lần để được anh tha thứ. Để được ngủ ngon. Nhưng đã không còn có thể nữa. Thời ấy cô còn nông nổi, còn trẻ, cô đã rời khỏi anh quá nhanh, đi không quay lại. Nếu cô quỳ xuống xin lỗi anh thì chắc chắn anh sẽ tha thứ cho cô. Chẳng thể nữa rồi. Anh là nỗi buồn của cô, là tội lỗi của cô. Thật kỳ cục làm sao!
Bốn năm qua anh vẫn gửi những dòng tin nhắn cho cô, những cuộc điện thoại không hồi kết. Nhưng cô không trả lời. Anh càng kiên trì cô càng cảm thấy tội lỗi. Một lần anh đến tận chỗ ở của cô, đập cửa rình rình khiến hàng xóm đều ra nhìn. Cô không dám mở cửa cho anh, chỉ đứng dựa người vào cửa nín thở.
Anh mắng cô: “Đồ độc ác. Sao tôi lại yêu loại con gái như em chứ? Sao tôi lại yêu kẻ tệ bạc như em?”
Cứ như vậy đằng đẵng bốn năm trời cô phải chạy trốn anh. Công việc không ổn định, đi khắp các nơi chốn, rồi lại về. Chỉ có một điều đó là cô không thay số điện thoại. Cô đúng là kẻ tàn nhẫn khi vẫn để lại một sợi dây kết nối cho anh. Hy vọng của anh là do cô ban cho, đó cũng lại là một tội lỗi khác. Cô chỉ muốn biết bao giờ thì tình yêu trong anh sẽ chết. Bao giờ thì anh hết yêu cô.
Dần dần thì Hoa cũng chìm vào được giấc ngủ. Cô tìm cho mình một tư thế êm ái nhất. Mùi nước xả nồng lên cũng không sao cả, những chuyến đi vẫn thường mang những mùi này.
Lúc ấy bên ngoài trời chuyển mưa lâm thâm. Khi cả hai xuống tàu trời u ám và đặc sệt mây. Họ đều biết trời sẽ có mưa.
Buổi chụp hình không vì thế mà gác lại, bởi họ đã chậm tiến độ mất một ngày rồi. Cô dâu chú rể cũng muốn nhanh chóng vì nếu kéo dài sẽ phải thêm tiền cho đoàn chụp. Họ ôm lấy nhau, diễn thật hạnh phúc. Vũ đoán họ đều là những người chạc tuổi cô. Sau một shot hình chú rể đều nâng váy cho cô dâu. Cô dâu thì lau nước trên trán cho chú rể. Không để ý mascara của mình cũng có thể bị lem bất cứ lúc nào.
“Làm gì mà tần ngần ra thế, mau tới chỉnh lại đèn đi.” Người có giọng điệu này chỉ có thể là trưởng đoàn và cũng là chụp chính. Anh ta tên là Nhân, hơn cô tám tuổi, ít nói, thô lỗ và cục cằn. Anh ta thường mắng chửi người trong đoàn không thương tiếc nếu phật ý. Song chẳng ai cãi lại lời nào. Họ bảo anh nói đúng, họ sai thật.
Vũ vội vàng chạy đến cây đèn, xoay chỉnh các góc cho đến khi Nhân ra hiệu dừng mới thôi. Vũ lại cầm máy ảnh ra đừng một góc 90 độ với anh để chụp. Cả đoàn này đều biết tính của Nhân thẳng như ruột ngựa, có sao nói vậy, làm việc cũng không thích lằng nhằng, phần ai người ấy làm nên thấy rất yên tâm. Vũ được chị trợ lý đoàn giới thiệu vào, thi thoảng mới được gọi đi chụp nếu thợ - gần - chính của Nhân có việc gì đó. Lần này thì tay thợ gần chính ấy nhận được một cú điện thoại của bà xã hổn hển bảo con anh nó thò đầu ra rồi. Nên anh ta đang chụp ảnh ở đây phải nhảy cẫng lên đặt ngay vé bay ngược lại Hà Nội trông vợ đẻ.
“Cô dâu nhảy lên chú rể bế lấy nhé. Không cần phải diễn cười, cứ làm thật tự nhiên thôi. Thế thế…” Nhân chuyển qua các góc chụp, tay bấm liên hồi, anh như tách biệt khỏi thế giới bên ngoài.
Đúng là làm việc với Nhân không khó chịu, anh bảo gì thì làm lấy thôi, chẳng cần phải suy nghĩ gì nhiều.
Nghỉ mười lăm phút, cô dâu được dặm lại phấn, chú rể uống nước và ngồi nói chuyện với cô dâu. Vũ chụp thêm được vài kiểu tự nhiên nữa. Cô rất thích chụp những hình ảnh tự nhiên như thế này. Chụp lúc họ không biết, chụp lúc bản thân không phải chịu sự quản lý của ai.
Nhân đặt máy ảnh xuống bàn, kéo ghế ngồi cạnh cô. Mỗi lúc nghỉ giữa giờ anh ít khi nói chuyện với ai, mà hầu như lúc nào cũng vậy. Nhân không có vợ con, anh không đồng tính nhưng luôn không thích chuyện yêu đương. Anh chỉ thích chụp ảnh. Anh nói nếu yêu một người nào đó, anh sẽ không còn được đi chụp nữa. Chắc phụ nữ ai cũng không thích chồng, người yêu mình đi nhiều nơi đâu.
Vũ nhìn Nhân, giơ máy lên chụp anh. Anh không phản đối cũng không tỏ thái độ gì. Anh nhìn vô định.
“Cô chụp ảnh từ bao giờ?” Nhân lấy thuốc ra, đặt lên miệng.
Vũ nhìn người đàn ông mà mình vừa chụp trong ảnh, đáp: “Cũng không lâu lắm, cách đây chừng năm năm.”
“Tại sao cô lại thích chụp ảnh?”
“Một người bạn của em biết chụp ảnh, hồi ấy anh ta dạy em vài thứ cơ bản của việc chụp. Sau này em tự chụp theo ý mình, cảm thấy được chụp theo ý mình rất thích.”
“Trước giờ chắc cô không được làm nhiều thứ theo ý mình nhỉ?”
Vũ cúi đầu, cười: “Cũng có thể coi là vậy.”
“Tôi chụp ảnh từ năm lên mười, bố tôi là một nhà nhiếp ảnh. Ông mất khi tôi mới mười năm. Bị ung thư. Trước khi mất ông bảo tôi nhất định phải chụp ảnh đến chết.”
“Tại sao ạ?”
“Ông không nói lý do. Tôi sẽ phải tự tìm hiểu.”
“Cũng khó thật!”
“Đó chính là thứ mà tôi luôn cố gắng theo đuổi, dù khó khăn như thế nào tôi cũng phải chụp ảnh đến chết. Chụp bất cứ thứ gì. Chụp cưới để kiếm tiền, chụp nội thất, chụp mẫu cho tạp chí…Hay là chụp những bức ảnh theo ý thích cho đến mình…”
“Đến giờ anh vẫn chưa hiểu ra lý do tại sao mình phải chụp ảnh đến hết đời ư?”
Nhân lắc đầu: “Tôi nghĩ chắc bố tôi nói thế đơn giản vì nuối tiếc mình ra đi quá nhanh, không chụp được hết thế giới này. Không chụp được sự thay đổi của nó. Thế thôi.”
“Như vậy chẳng phải anh sẽ sống cho bố ư?”
Nhân quay sang nhìn Vũ, rồi lại nhìn sang chỗ khác. Anh không nói gì nữa, đưa thuốc lên miệng hút. Vũ thì cứ chờ đợi anh sẽ trả lời, nhưng rồi cô biết anh sẽ không trả lời cô. Câu chuyện đến đó là chấm dứt.
Buổi chụp kết thúc vào lúc sáu giờ chiều, khi trời đã tối hẳn và mưa lạnh vẫn chưa ngớt. Tuy ở đây không lạnh cắt da cắt thịt như ngoài bắc, nhưng vẫn phải mặc áo len hoặc áo khoác ngoài. Người nào thể trạng kém còn mặc kết hợp cả hai trong ngày mưa dai dẳng như thế này.
Họ lục đục cất đồ, dọn dẹp những phụ kiện mà mình đã rải ra. Vũ phụ giúp chị trợ lý thu lại dây đèn. Cô rất thành thục trong việc cuộn dây đèn, bởi làn nào đi chụp cô cũng là người cuộn dây.
Cô dâu chú rể đã thay đồ, họ mặc quần áo bình thường nhưng chưa được tẩy trang. Trông họ rất mệt mỏi. Cả hai xin lỗi đoàn chụp về phòng trước. Cô dâu nói mình đã cạn kiệt năng lượng, không còn sức để đi đâu nữa cả. Thế là họ về phòng mà Vũ nghĩ bữa tối sẽ được giải quyết vào đêm nay hoặc là sáng mai.
Nhân không làm gì cả, anh ta chỉ ngồi một chỗ xem lại đống ảnh đã chụp, khuôn mặt đăm chiêu. Nhân trả tiền cho những người trong đoàn để làm việc, anh không bao giờ động tay động chân vào mấy công việc lặt vặt.
Mưa đã làm lớp cỏ bên dưới ướt đẫm, đất lầy lên, những bước chân bắt đầu cảm thấy bết dính, nặng nề.
Nhân vỗ tay hô hào mọi người: “Nào nhanh chóng rời khỏi cái chỗ kinh khủng này thôi. Hôm nay mọi người ăn đồ nướng nhé?”
“Yeahhh!” Cả đoàn hưởng ứng nhiệt liệt.
Chỉ có mình Vũ là bén lẽn giơ tay, cười: “Xin lỗi, hôm nay em không đi ăn cùng mọi người được.”
“Sao vậy?” Thật ngạc nhiên người hỏi lại là Nhân.
Vũ vén tóc, cất máy ảnh vào trong túi: “Em đi cùng một người bạn, giờ cô ấy vẫn ở khách sạn đợi em”
Nhân ngoắc tay, tỏ ra hào phóng: “Dẫn cô ta theo, tôi không phải kẻ sẽ trừ lương của nhân viên chỉ vì một bữa ăn đâu.”
“Như vậy…”
“Sao? Cô có một người bạn nào đó nữa à?”
Những người trong đoàn cười ồ lên khi nghe Nhân nói thế. Vũ lập tức xua tay, lắc đầu: “Dạ không phải, em sợ cô ấy sẽ không muốn tới.”
…
“Mình sẽ đến đó.” Hoa nằm sấp trên giường, chân đung đưa qua lại. Cô đang nghĩ gì nhỉ? À, cô đang nghĩ không biết ngoài trời có lạnh không? Tại sao giờ này Vũ chưa về? Cô ta muốn nói chuyện với cô cơ mà. Và giờ thì cô ấy gọi điện cho cô, nói rằng đoàn chụp ảnh muốn rủ cô đi ăn thịt nướng.
Đã bao lâu rồi Hoa không tham gia những hội nhóm như thế này? Cô không nhớ nữa. Hoa không thích nói chuyện với những người mình không thân, cô cũng không giỏi nghe chuyện của người khác. Phần nhiều thời gian cô dành để đi làm, viết và ngủ. Cô không có bạn bè, không người thân, không người yêu…Hơn ba năm qua cô đã sống tẻ nhạt như thế đấy.
“Hoa à, cậu còn ở đó chứ?”
Giọng nói của Vũ khiến cô giật mình, cô giữ chắc máy. “Ừ, mình vẫn.”
“Cậu vừa nói sẽ đến đây đúng không?”
“Đúng thế, tớ sẽ đến đó. Đừng lo, tớ vẫn có thể liên kết với thế giới của mình mà.”
“Tớ chỉ sợ cậu ngại bọn họ.”
“Tớ làm gì có lỗi với họ đâu mà phải ngại. Gửi cho tớ địa chỉ, tớ sẽ đi taxi tới đó.”
Cúp máy, Hoa vẫn không hiểu vì sao mình lại đồng ý nữa. Tự bản thân cô biết mình không muốn. Cô không thích làm quen, không thích giao du…Tất cả những gì liên quan đến thế giới này cô đều có chút gì đó ngại ngùng, sợ hãi. Cô biết mình không phải kẻ lập dị, nhưng có lẽ đã từ rất lâu rồi cô không tham gia những thứ như là sinh nhật, đám cưới, gặp mặt bạn thân…Họ sẽ nói chuyện với nhau như thế nào nhỉ?
Đột nhiên lúc ấy trong đầu Hoa vụt lên một suy nghĩ kỳ lạ: “Họ có biết Quảng không? Những con người hay giao du, kết bạn ấy có biết Quảng không?” Đúng là kỳ lạ thật. Làm sao họ có thể biết được. Có biết bao nhiêu con người như vậy mà.
Cô điên mới nghĩ cả thế giới này đều có thể biết Quảng. Cũng như anh đã điên rồ nghĩ đi đâu cũng có thể thấy cô. Sao đã hơn ba năm rồi cô vẫn nghĩ đến anh mỗi khi gặp chuyện gì đó? Thật không biết xấu hổ.
Đi taxi hết ba mươi ngàn, tới đường Nguyễn Thị Minh Khai, ăn đồ nướng. Vũ đã đứng sẵn bên ngoài chờ cô. Sau một buổi chụp, Vũ không hề có vẻ mệt mỏi. Cô ấy thích công việc này. Những người thích công việc của mình đều sẽ không thấy mệt mỏi khi làm việc.
“Ở trong đó sẽ có một vài người…ừm” Vũ tinh nghịch nhắc nhở “Họ sẽ hơi nhiều lời một chút. Cậu thông cảm nha. Họ rất tốt!”
Hoa nhìn vào bên trong quán. “Họ thật sự tốt chứ?”
Vũ gật đầu: “Theo mình thì là thế, mình không quá thân với họ. Nhưng họ không phải kẻ thô lỗ. Đừng lo lắng.”
“Mình không sợ người thô lỗ.”
“Vào thôi.”
Hai người đi lên tầng hai, nhóm của Nhân đã ở đó sẵn. Lúc nhìn thấy Hoa, Nhân hơi thần người, chai bia đang định mở chợt khựng lại. Rồi anh nhìn sang người trợ lý ngồi cạnh, đưa chai bia đã mở cho cô ta.
“Việc tiếp theo của cô đấy.”
“Ơ kìa, đã làm thì phải làm cho trót đi chứ.”
Nhân nghiêng đầu: “Rót nhiều rót ít dễ mang tiếng.”
Nhân ngồi dịch ra để Vũ và Hoa ngồi vào. Thịt vừa kịp mang lên, cả hội bắt đầu thấy đói cồn cào.
Hiển, cậu trai mới mười tám tuổi, vừa tốt nghiệp cấp ba đã tính đi làm ngay. Cậu nói sẽ không đi học đại học, đại học không phải thứ mà cậu muốn. Trong đoàn này đều là những người thích làm việc mình muốn, không muốn sống theo sự sắp đặt, sống như những người khác đang cố sống. Như là vào một ngôi trường nào đó, học, yêu, tốt nghiệp rồi đi làm. Lấy chồng hoặc lấy vợ, sinh con đẻ cái rồi nuôi chúng lớn. Cuối tuần đi ăn, một năm họp lớp vài lần khoe gia đình và công việc đang ngày một thăng tiến. Rồi già đi, cô đơn, nuổi tiếc rồi chết. Thứ mà những người trong đoàn này muốn là tự do, là được làm những gì mình đam mê.
Hiển đem một cái bát đưa cho Hoa, cười hỏi: “Chị bao nhiêu tuổi?”
Hoa nhận lấy, ngẫm nghĩ một lúc. “Vừa qua tuổi hai mươi ba.”
“Chị hơn em những năm tuổi, cha mẹ ơi!” Cậu ta có vẻ kinh ngạc. “Nhìn chị trẻ hơn cả mấy đứa học cùng lớp em trước.”
Hoa cười, nhún vai: “Có lẽ vì chẳng lo nghĩ gì.”
Hiển chống cằm, nhìn Hoa đắm đuối: “Làm thế nào để chẳng suy nghĩ gì?”
“Sống ích kỷ một chút là được.”
Cả đoàn cười, Hoa không hiểu mình đã nói sai điều gì. Đúng là phải sống đừng nghĩ đến người khác, nghĩ đến nỗi buồn của người khác là chẳng phải lo nghĩ gì cả. Hãy nghĩ đến bản thân nhiều hơn. Và thấy mình ổn. Cô cứ đi, chẳng biết bao giờ sẽ tới, đi vì bản thân nghĩ mình không thể sống quá lâu một chỗ thôi…Đúng là cô chẳng có gì phải suy nghĩ cả.
Từ nãy đến giờ Nhân không hề nói một lời, anh chỉ nhìn Hoa. Hoa biết anh ta nhìn mình, nhưng cô không muốn bóc mẽ anh. Dù hơi khó chịu. Hoa liếc lại anh, anh không tránh, mà còn nhìn lộ liễu hơn. Khoé môi nhếch lên thành một ý cười như có như không.
Điều ấy khiến Vũ cũng phải để ý, cô ghé tai Hoa thầm thì: “Cậu quen trưởng đoàn của bọn tớ à?”
Hoa lắc đầu.
“Kì lạ nhỉ, anh ấy chưa bao giờ nhìn quá lâu một người phụ nữ mà không phải mẫu của anh ta.”
Hoa chỉ cười, vẫn im lặng.
Họ ăn uống, nói chuyện với nhau không quá lâu. Nhưng lúc đứng lên thì cả đoàn đã ngất ngưởng. Mười người uống hết khoảng ba mươi chai bia. Những gã đàn ông còn đề nghị tăng hai nhưng mọi người đều nói đã mệt vì một ngày chụp choẹt. Họ muốn về phòng nghỉ.
Nhân lặng lẽ ra trả tiền như đúng lời hứa với cả đoàn là anh ta sẽ mời. Lúc đi qua Hoa, anh không quên liếc cô một lần nữa như muốn ra hiệu gì đó. Hoa cố gắng phớt lờ anh ta, cô không thích những tên đàn ông mập mờ thế này. Đàn ông con trai tính hãy thẳng như ruột ngựa, có sao nói vậy, chẳng sợ hổ thẹn với ai hết.

