Hiển thị các bài đăng có nhãn thơ. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn thơ. Hiển thị tất cả bài đăng
Thứ Năm, 26 tháng 3, 2020
[Thơ] Không cần đâu anh
Nếu như anh vì em mà sầu muộn
Thì không cần phải xin lỗi đâu anh
Cứ làm theo những gì anh muốn
Tan vỡ thì thôi, âu cũng đành.
Nếu như anh vì em mà mệt mỏi
Thì không cần phải cố để mỉm cười
Trái tim con người có nhiều lúc
Chỉ tồn tại được một phần mười
Nếu như anh vì em mà sống chết
Thì không cần phải thề hẹn ngày mai
Bởi tình yêu nhiều khi có thể hết
Người từng là đúng bỗng thành sai.
(HN. 26/3/2020)
Thứ Năm, 23 tháng 8, 2018
[Thơ] Hoài niệm ở thời tương lai
Hoài niệm ở thời tương lai
//
Trước cửa
nhà anh mọc đầy hoa
Do em trồng
tự thuở còn xưa ấy
Hồi đó
mình thương nhau biết mấy
Anh còn
bảo sau này sẽ cưới em
Căn bếp
nhỏ thật lắm tiếng cười êm
Mùi bánh
táo cùng tình yêu nồng đượm
Cái bàn
nhỏ nắng thường phủ vàng ươm
Cuốn sổ
nhỏ ghi công thức còn đó
Thời
gian là chi hỡi cơn gió
Chỉ thổi
một lần rồi tan vào hư vô
Vườn hoa
đó không còn trong giấc mơ
Mọc lộn
xộn cùng cỏ dại đau đớn
Em muốn
yêu anh vạn lần hơn
Hơn cả
thời gian thanh xuân đầy ngắn ngủi
Không muốn
ra đi, không muốn thay đổi
Tan vào
con sông chỉ được tắm một lần
Em thấy
anh đứng đó - nơi cửa
Cùng ai
đó khác không phải là em
Người ấy
cười với đôi mắt mơ êm
Như thể
em của ngàn nằm xưa cũ.
23/8/2018
Chủ Nhật, 12 tháng 11, 2017
Ngôi mộ của những tổn thương
Ngôi mộ của những tổn thương
Em thấy trong ánh lửa đỏ điêu tàn
Những đớn đau như bừng bừng mạnh mẽ
Nghe trong rừng thông những ngày nhè nhẹ
Mình vỡ tan trên từng tiếng thở
Anh không biết em đã từng là ai?
Đau ở đâu và vui ở đâu
Chúng ta yêu và chúng ta khờ dại
Tiếng cười tan hoang trong nỗi buồn dài.
Em buồn lắm, chẳng hiểu sao được nữa
Em không điên em chỉ là không vui
Đà Lạt này như một bờ môi
Nói với em nó lạnh quá vì bao người đến bởi nỗi buồn
Em sẽ về với anh. Trống rỗng
Bởi em bắt đầu thấy sợ chết một mình
Em sợ tổn thương, đớn đau, hay gì buồn hơn thế.
Nhưng không phải bây giờ anh biết không?
Hòn Bồ, Đà Lạt
1/11/2017
Thứ Bảy, 24 tháng 6, 2017
Nỗi buồn không đáng có
Nỗi buồn không đáng có
Anh vẫn mãi là nỗi buồn của
em
Không hẹn giờ đến như kẻ
thô lỗ
Hay phải chi em buồn những
điều không đáng có?
Em không nên buồn vì người
mình thương yêu
Ai đó nói rằng đừng nên
nói lời yêu
Hãy cứ âm thầm như tôn
sùng, thần tượng
Lãng mạn sẽ chết khi tình
yêu đến
Rồi tình yêu cũng chết
khi ta có được nhau
Đâu phải ai cũng cưỡng lại
được đâu
Người ta nói để biện hộ
cho những điều hối tiếc
Bầu trời kia luôn mang
màu xanh biếc
Con người ta chẳng thoát
nối tình yêu
Ta vẫn là nỗi buồn của
nhau
Là những đêm khó ngủ thức
xuyên đến tận sáng
Em tức giận vì anh, anh
đau vì ai khác
Em biết rằng chẳng cần phải
thế đâu.
Thứ Bảy, 10 tháng 6, 2017
Tình kiếp
Tình kiếp
Ta mang trái tim nhiều bão tố
Dẫu muôn đời vẫn lạc lõng dương gian
Lịch sử cứ trôi kéo ta về đâu đó
Bên cơn mơ hoang giấc mộng tàn
Dẫu muôn đời vẫn lạc lõng dương gian
Lịch sử cứ trôi kéo ta về đâu đó
Bên cơn mơ hoang giấc mộng tàn
Người cứ đi rồi người cứ đến
Em là ai ta đã từng là ai
Những ngón tay giăng kín u hoài
Đến kiếp nào mới có thể gặp lại?
Em là ai ta đã từng là ai
Những ngón tay giăng kín u hoài
Đến kiếp nào mới có thể gặp lại?
Một ánh mắt ta ngàn năm chết lặng
Tìm em tìm em cố gắng tìm được em
Hoa nở hoa tàn không hồi kết
Ta âm thầm cứ yêu rồi chết
Như cơn mộng buồn chập chờn giữa đêm đen.
Hoa nở hoa tàn không hồi kết
Ta âm thầm cứ yêu rồi chết
Như cơn mộng buồn chập chờn giữa đêm đen.
HN. 10/6/2017




