Hiển thị các bài đăng có nhãn Em nghe thấy anh giữa lặng thinh. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Em nghe thấy anh giữa lặng thinh. Hiển thị tất cả bài đăng
Chủ Nhật, 31 tháng 5, 2020
Em nghe thấy anh giữa lặng thinh - 12
12. Nỗi ghen của công chúa
Những cơn mưa hè khiến
không khí dịu mát đi một chút, nắng xuyên qua kẽ lá phân tách bóng râm thành những
hình thù kì dị. Hải mặc một chiếc áo dài trắng và ngắm mình trước gương. Cô háo
hức chờ đợi lễ tốt nghiệp này đã lâu lắm rồi. Với những người khác, thì cấp ba
là một thời hoa mộng của họ. Còn với Hải, nó tiệm cận với cơn ác mộng. Cô ghét
ngôi trường này, ghét những con người nơi đây. Ghét cả cái màu sơn tường vàng nhờ
nhờ bệnh hoạn của nó. Ngày tháng phải cất giấu những bí mật này sẽ hết. Qua
ngày hôm nay, Hải sẽ được là chính mình. Cô tự hứa mình sẽ cắt đứt với tất cả bạn
học, tự hứa mình sẽ không bao giờ lừa dối cuộc đời nữa.
Thứ Hai, 27 tháng 1, 2020
Em nghe thấy anh giữa lặng thinh - 11
11. Trưởng thành trong sợ
hãi
Hải nhìn ra bên ngoài qua
ô cửa kính, có vẻ mông lung nhưng thật ra là đang nhìn vào chiếc ô tô. Trong
lòng giống như có một cỗ máy đang làm việc, vừa rung lại vừa nóng.
Lúc này đã chẳng còn sớm nữa,
vậy mà cô bé ấy vẫn làm việc.
Quán cà phê này thật lạ,
nó giống như một cỗ máy thời gian và nó làm bà nhớ lại những năm tháng xưa cũ.
Mà có khi là vì bà đã ở trong Nam quá lâu, cho nên không khí lạnh lẽo của
phương Bắc khiến bà cảm thấy cô độc và u buồn. Mỗi khi như thế, bà đều thấy nhớ
về quá khứ.
Quá khứ. Giống như một thứ
đã để quá độ và dậy lên một mùi xạ hương nồng nặc. Ngửi quá lâu sẽ khó chịu.
Thứ Năm, 18 tháng 7, 2019
Em nghe thấy anh giữa lặng thinh - 10
10 - Gặp
gỡ trước mùa xuân.
Anh quản lý đưa tôi trở lại quán cà phê để tôi
bình tĩnh hơn. Có lẽ mọi người đều cho rằng tôi là kẻ thích làm quá mọi chuyện
lên. Quả tình chính tôi cũng nghĩ như thế. Tôi ước gì bản thân mình có thể phản
ứng mọi thứ theo một cách bình thường nhất.
Thứ Hai, 25 tháng 3, 2019
Em nghe thấy anh giữa lặng thinh - 9
9 -
Chuyến xe không bao giờ tới
Dĩ Nhiên sẽ không bao giờ biết được rằng tôi
đã đến tìm cậu. Tôi thầm nghĩ trong đầu khi đang đứng đợi xe bus. Tôi còn chẳng
thèm nói với anh quản lý rằng câu chuyện kia là bịa đặt. Biết đâu anh sẽ nói với
Dĩ Nhiên, và Dĩ Nhiên sẽ tưởng tôi đã lấy chồng mất rồi. Tôi mỉm cười trước sự
tiên đoán ấy, thấy cũng hay hay, và tò mò nữa. Liệu Dĩ Nhiên có đau lòng không?
Bây giờ thì tôi còn quan tâm đến cả chuyện
người ta có đau lòng vì mình hay không. Tôi đã thay đổi rồi, có lẽ là như vậy.
Tôi - Vũ của ngày xưa và Vũ của hiện tại không cách nhau xa lắm. Nhưng tôi lại
cảm giác hàng thế kỷ đã trôi qua.
Thứ Ba, 20 tháng 11, 2018
Em nghe thấy anh giữa lặng thinh - 8
8 -
Trở về
Tôi đi qua chợ mua đồ ăn, trời đã tối dần.
Chiều Sài Gòn rất mát, nó là một thái cực khác với thời tiết nóng nực ban ngày.
Tôi không nấu nướng nên hầu hết chỉ toàn mua đồ nấu sẵn. Để tiết kiệm tiền, tôi
không vào siêu thị hay mua gì quá đắt đỏ. Người tôi càng ngày càng gầy đi,
nhưng tôi lại không có cảm giác mệt mỏi.
Thứ Sáu, 28 tháng 9, 2018
Em nghe thấy anh giữa lặng thinh - 7
7 -
Gió còn thổi mãi, sao trăng đã buồn tận?
Có một khoảng thời gian rất dài, tôi không
giao du hay thậm chí là nói chuyện với ai khác ngoài bản thân mình. Nói chuyện ở
đây là nói những câu chuyện có đầu có cuối, có ý nghĩa, sau mỗi cuộc trò chuyện
ấy, bản thân tôi sẽ thấy nhẹ bẫng và thanh thản. Sau đó Dĩ Nhiên xuất hiện, cậu
ấy khiến cho sự thinh lặng của tôi tan tác. Thế giới của tôi đầy hình ảnh của cậu,
đầy lời nói của cậu. Tôi cứ nhớ mãi lần cậu ấy rủ tôi đi xem phim, một bộ phim
của Trần Anh Hùng. Đó là lần đầu tiên tôi để một người khác giới không phải là
bố nắm tay mình. Tôi đã khóc bên cạnh cậu, đã để lộ sự buồn thương của mình
ngay bên cạnh cậu.
Suy đi tính lại, trong cuộc đời của mỗi người
luôn cần có một bước ngoặt. Hoặc là bắt buộc phải có. Dĩ Nhiên đã đến, nhưng
tôi lại bỏ rơi cậu. Tôi sợ hãi sức mạnh của cậu, tình yêu của cậu, tôi sợ mình
không gánh vác nổi. Nhìn ngôi nhà ấm cúng của cậu mà xem, tôi cứ nghĩ nếu tôi
được ở trong đó, tôi sẽ đau lòng thay cho mẹ biết chừng nào.
Rồi tôi lại trở về chính tôi khi không còn Dĩ
Nhiên nữa. Cho đến khi bố gọi điện và nói rằng muốn gặp tôi ở quán trà của cô
Lan. Bố nói rằng muốn kể cho tôi nghe một câu chuyện.
Điều khác lạ của sự tương phùng này ấy chính
là không có ai cố tạo ra cho nó là một cuộc tương phùng. Tôi và bố đều tỏ ra cả
hai vẫn thường xuyên gặp nhau, vẫn nhìn thấy nhau, nói chuyện với nhau thường
ngày. Cũng không có bất kì câu hỏi tại sao nào được đưa ra. Tôi không chất vấn
bố, bố càng không chất vấn tôi. Chúng tôi đến và chào hỏi nhau sức khoẻ. không
có một sự xúc động nào cả.




