Thứ Hai, 13 tháng 9, 2021
Cuồn cuộn dĩ vãng [Hồi 4]
Chắc hẳn ai cũng sẽ có một ký ức hằn sâu nhất trong tất cả các ký ức. Nó có thể là đau buồn hoặc là hạnh phúc, nhưng nhất định sẽ khiến chúng ta cả đời không quên được, ngay cả khi bạn già đi, trở nên mơ hồ với thực tại, thì những hình ảnh về ký ức đó vẫn còn sống động như vừa mới hôm qua. Tuy nhiên, tôi không bao giờ kể với ai về những ký ức đó, kể cả vợ của mình.
Cuồn cuộn dĩ vãng [Hồi 3]
Bố tôi không bao giờ biết gì về chuyện tôi bị đám thằng Hoà bắt nạt ở trường, một phần vì tôi giấu và một phần ông cũng sẽ không để ý. Những vết bầm trên mặt, vết xước xát trên người đều có thể lấp liếm bằng những lý do hoàn hảo, và vẻ tỉnh bơ của tôi khi nói về chúng nữa. Bố tôi không nghi ngờ nhiều. Ông vẫn nghĩ ở trường tôi là đứa chẳng dễ gì bắt nạt, y như ở nhà.
Từ sau buổi trưa hôm ấy, tôi cảm thấy có thiện cảm với nàng hơn nhưng hình như nàng thì chẳng. Nàng không nói gì đến nó nữa. Khi trở về nhà, nàng dựng chân chống xuống và bảo rằng: “Vết thương đã được rửa bằng nước muối rồi.” Tất cả chỉ có vậy mà thôi. Tại sao vậy ư? Trong cái đầu của nàng đang chứa chất những điều gì tôi không thể đoán được. Nhưng hồi ấy tôi chỉ biết nàng không ưa gì tôi.
Chủ Nhật, 5 tháng 9, 2021
Cuồn cuộn dĩ vãng [Hồi 2]
Khi tôi ra cổng trường thì chúng nó đã đứng ở đó hết cả. Cái đám bạn của Hoà và một vài cô nàng khác trong trường. Chúng đứng thành hàng ngang, như muốn tạo thành một rào chắn. Nếu rào chắn này dành cho tôi thì kể ra cũng có chút hãnh diện. Nhưng thằng Hoà còn chưa tới, nó đang lẫn ở đâu đó trong đám người này.
Chủ Nhật, 29 tháng 8, 2021
Cuồn cuộn dĩ vãng [Hồi 1]
Năm mười ba tuổi, trong nàng đã tồn tại một vẻ kỳ khôi khó lòng diễn tả. Khác với những cô gái cùng trang lứa, nàng không còn là trẻ con nữa, nhưng cũng chẳng phải người lớn. Nàng ở đâu đó giữa cả hai. Ngoại hình xinh đẹp với mái tóc ngang lưng đen tuyền, đôi mắt sáng rực như ánh sao đêm, bàn tay và bàn chân của nàng trắng và nuột nà không một chút vấp váp của xương hay gân mạch nào. Đôi môi nàng nhỏ nhắn, khi hờ hững lại để lộ hai chiếc răng cửa trắng ngần. Tai nàng hơi vểnh về phía trước, nếu nhìn chính diện có thể thấy rõ được đủ hình dạng. Lông mày thì hơi nhạt, cho nên lúc nào nàng cũng vẽ nó cong lên như đuôi phượng. Đó là tất cả những gì tôi còn nhớ về nàng năm nàng mười ba tuổi. Cái sự kỳ khôi mà tôi nói đến chính là cái vẻ trưởng thành chưa tới của nàng, và những dáng vẻ buồn bã của nàng nữa. Nó khiến nàng trở nên khác biệt.




