Hiển thị các bài đăng có nhãn cuồn cuộn dĩ vãng. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn cuồn cuộn dĩ vãng. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 3 tháng 2, 2022

Cuồn cuộn dĩ vãng (Hồi 8)



Mẹ kế tôi có đi xem bói trước ngày thi đại học, trông bà có vẻ gì đó lấn cấn lắm, nhưng tôi không hỏi. Có thể ông thầy bói đã nói rằng tôi thi cử chẳng ra gì sất, hoặc có thể ông ấy nói đường công danh sự nghiệp của tôi sẽ tối tăm lắm đấy…Bất cứ điều gì xấu xa thì thầy bói đều sẽ cho bà biết, để bà còn làm lễ cúng bái.

Cuồn cuộn dĩ vãng (Hồi 7)



Ngày tốt nghiệp gần đến, tôi vẫn tiếp tục làm thêm ở quán bánh và viết truyện linh tinh thay vì vùi đầu vào học. Tôi nghĩ mình có thể học một trường Cao đẳng nào đó và rời khỏi nơi này, tôi không có định hướng gì lớn lao cho tương lai cả, chỉ là có được một cuộc sống mới thôi. Cái thời đó, tôi cho rằng mình đã có một quyết định đúng đắn, nhưng sau này, khi mà đứng trước những bài đăng tuyển dụng yêu cầu bằng cấp, chuyên môn thì tôi mới cảm thấy quyết định đó ngu xuẩn đến mức nào. Tuy nhiên, tôi đã không hối hận, phải tự nhận rằng bước chân ra khỏi thị xã đó đã khiến tôi tìm được chút ánh sáng cuộc đời.

Thứ Bảy, 29 tháng 1, 2022

Cuồn cuộn dĩ vãng - (Hồi 6)



Năm ba mươi tuổi, tôi gặp lại thằng Hoà trên một chuyến tàu lên Yên Bái. Trên tàu, thằng Hoà ngồi im lặng cùng cuốn sách. Trông nó khác xưa hoàn toàn, mái đầu dựng ngược đã trở nên bồng bềnh, lãng tử, khuôn mặt ngang tàn nay lại đầy vẻ phong sương. Tôi nhận ra thằng Hoà từ ngay lần đầu tiên thấy, nhưng rõ ràng nó thì chẳng. Nó đưa mắt nhìn ra bên ngoài, tàu đang đi qua một cánh đồng lúa, cánh cò trắng bay dập dìu. Những ngôi nhà bên đường lướt qua như một thước phim bị tua nhanh.

 

Cuồn Cuộn Dĩ Vãng - (Hồi 5)

  



Không phải là chuyện gì quá to tát, tôi đã cho là như vậy sau khi nàng hứa. Cả hai chúng tôi vẫn là những đứa trẻ, tự cho rằng mình mang suy nghĩ của người lớn và tự cảm thấy mình có quyền quyết định tất cả. Bởi vậy nên chúng tôi mới luôn đổ tại số phận đã an bài, mà không bao giờ chịu nhận những lỗi lầm do mình gây ra ở thời quá khứ.

 

Thứ Hai, 13 tháng 9, 2021

Cuồn cuộn dĩ vãng [Hồi 4]



Chắc hẳn ai cũng sẽ có một ký ức hằn sâu nhất trong tất cả các ký ức. Nó có thể là đau buồn hoặc là hạnh phúc, nhưng nhất định sẽ khiến chúng ta cả đời không quên được, ngay cả khi bạn già đi, trở nên mơ hồ với thực tại, thì những hình ảnh về ký ức đó vẫn còn sống động như vừa mới hôm qua. Tuy nhiên, tôi không bao giờ kể với ai về những ký ức đó, kể cả vợ của mình.

 

Cuồn cuộn dĩ vãng [Hồi 3]


Bố tôi không bao giờ biết gì về chuyện tôi bị đám thằng Hoà bắt nạt ở trường, một phần vì tôi giấu và một phần ông cũng sẽ không để ý. Những vết bầm trên mặt, vết xước xát trên người đều có thể lấp liếm bằng những lý do hoàn hảo, và vẻ tỉnh bơ của tôi khi nói về chúng nữa. Bố tôi không nghi ngờ nhiều. Ông vẫn nghĩ ở trường tôi là đứa chẳng dễ gì bắt nạt, y như ở nhà.

 

Từ sau buổi trưa hôm ấy, tôi cảm thấy có thiện cảm với nàng hơn nhưng hình như nàng thì chẳng. Nàng không nói gì đến nó nữa. Khi trở về nhà, nàng dựng chân chống xuống và bảo rằng: “Vết thương đã được rửa bằng nước muối rồi.” Tất cả chỉ có vậy mà thôi. Tại sao vậy ư? Trong cái đầu của nàng đang chứa chất những điều gì tôi không thể đoán được. Nhưng hồi ấy tôi chỉ biết nàng không ưa gì tôi.

 

Chủ Nhật, 5 tháng 9, 2021

Cuồn cuộn dĩ vãng [Hồi 2]



Khi tôi ra cổng trường thì chúng nó đã đứng ở đó hết cả. Cái đám bạn của Hoà và một vài cô nàng khác trong trường. Chúng đứng thành hàng ngang, như muốn tạo thành một rào chắn. Nếu rào chắn này dành cho tôi thì kể ra cũng có chút hãnh diện. Nhưng thằng Hoà còn chưa tới, nó đang lẫn ở đâu đó trong đám người này.

Chủ Nhật, 29 tháng 8, 2021

Cuồn cuộn dĩ vãng [Hồi 1]




Năm mười ba tuổi, trong nàng đã tồn tại một vẻ kỳ khôi khó lòng diễn tả. Khác với những cô gái cùng trang lứa, nàng không còn là trẻ con nữa, nhưng cũng chẳng phải người lớn. Nàng ở đâu đó giữa cả hai. Ngoại hình xinh đẹp với mái tóc ngang lưng đen tuyền, đôi mắt sáng rực như ánh sao đêm, bàn tay và bàn chân của nàng trắng và nuột nà không một chút vấp váp của xương hay gân mạch nào. Đôi môi nàng nhỏ nhắn, khi hờ hững lại để lộ hai chiếc răng cửa trắng ngần. Tai nàng hơi vểnh về phía trước, nếu nhìn chính diện có thể thấy rõ được đủ hình dạng. Lông mày thì hơi nhạt, cho nên lúc nào nàng cũng vẽ nó cong lên như đuôi phượng. Đó là tất cả những gì tôi còn nhớ về nàng năm nàng mười ba tuổi. Cái sự kỳ khôi mà tôi nói đến chính là cái vẻ trưởng thành chưa tới của nàng, và những dáng vẻ buồn bã của nàng nữa. Nó khiến nàng trở nên khác biệt.